Xe ôm Sài Gòn – Những mảnh ghép thú vị

Tháng Năm 28, 2017 1:21 sáng

Kết thúc chuyến thăm Đồng bằng sông Cửu Long, tôi bắt xe khách trở lại Sài Gòn và dừng ở bến xe Miền Tây cách Quận 1 khoảng 20 phút lái xe. Chính vì vị trí bất tiện nên các công ty xe khách đã cung cấp xe đưa đón để đưa hành khách vào thành phố. Vừa rời khỏi xe đưa đón tôi đã gặp phải một số lượng đông đúc các lái xe taxi, xe gắn máy hay còn gọi là xe ôm ở Việt Nam.

“Này bạn, bạn, YOU!”; ” Bạn cần taxi? Tôi sẽ đưa bạn đến khách sạn.”…bla…bla…Tôi đã phải nhảy ngay lập tức vào phòng chờ của công ty xe khách mới có thể thoát khỏi vòng vây. Bạn sẽ dễ dàng gặp tình huống này ngay khi xuống xe bus hoặc xe lửa ở Đông Nam Á hoặc Nam Mỹ. Nếu bạn không thích lựa chọn phương tiện giao thông này, bạn nên đi thẳng vào văn phòng hoặc một cửa hàng nào đó để phân tán sự chú ý của các lái xe.

Bước ra khỏi văn phòng, tôi quyết định tìm một chiếc xe ôm. “Hi, tôi thích bạn. Tôi đẹp trai. Tôi sẽ đưa bạn đi”, một anh chàng chặn tôi lại. Không, cảm ơn. Tôi mỉm cười, đẹp trai không phải là yếu tố chính để có thể đưa tôi về nhà an toàn. Vượt qua đám đông, tôi nhìn một người đàn ông lớn tuổi đứng bên phải: ” Xin chào, anh có thể đưa tôi đến đường Nguyễn Thị Minh Khai và Mạc Đĩnh Chi?”. Anh ta cười và cho tôi một mức giá gấp đôi với mức tôi muốn trả. Lắc đầu, tôi chỉ trả một nửa giá khiến những người lái xe quanh đó cười ồ lên.

Không nói một lời, anh xe ôm quay gót và bắt đầu băng qua đường. Sang đường ở Việt Nam là một thử thách cho bất kì du khách nào, bạn phải nhích từng bước và luồn lách qua những chiếc xe máy chạy bất định, hay những chiếc xe bus đang bấm còi thúc giục. Anh xe ôm đang đợi tôi bên cạnh một hàng súp, khi tôi bước lên vỉa hè, anh đưa chiếc mũ bảo hiểm cho tôi và nói “ok, anh vượt qua bài kiểm tra. Tôi sẽ chở anh đi với giá của anh”. Có lẽ chỉ ở Việt Nam bạn mới có cách đàm phán giá vé xe ôm bao gồm một bài kiểm tra như vậy.

“Đi du lịch một nơi bằng xe hơi thật là điên rồ – nó hạn chế bạn, ngăn cản bạn mạo hiểm bước xuống một con đường hẹp và các ngõ hẻm, nơi chứa đựng rất nhiều điều đáng ngạc nhiên. Bạn sẽ bỏ lỡ tất cả mọi thứ xung quanh bởi bạn một tấm kính ngăn cách. Ở đây, niềm vui khi đi hay ngồi phía sau một chiếc xe máy là bạn sẽ trở thành một phần của đám đông, liên tục di chuyển, qua các con đường đan xen nhau, cua và chuyển hướng trên các giao lộ tựa như huyết mạch của một thành phố” – Anthony Bourdain, tác giả của cuốn Medium Raw: A Bloody Valentine to the World of Food and the People Who Cook cho biết.

Lái một chiếc xe máy chính là một thách thức thú vị, bạn sẽ phải bận rộn để mình không bị nhấn chìm giữa làn xe đông đúc và tranh thủ ngắm nhìn cảnh quan xung quanh.

Xung quanh căn hộ của tôi, trong một con hẻm nhỏ ở trung tâm quận 1, tôi vẫn dùng xe đạp để di chuyển loanh quanh, nhưng lần đầu tiên tôi đi ôm là khi tôi bị muộn giờ hẹn với một người bạn. Mọi thứ đều oke chỉ trừ một điều, đó là chúng tôi đã nhầm lẫn khi trao đổi về điểm đến, mặc dù tôi muốn đến chợ Tân Định nhưng chiếc xe lại đi về một hướng khác. Sau khi phát hiện sự nhầm lẫn, ông xua tay và bảo ”mọi thứ đều ok, ok”, tiếp đó chiếc xe gần như chồm lên phóng về phía trước, đến đúng nơi tôi muốn trong tiếng cười sảng khoái của cả hai.

Có rất nhiều người chạy xe ôm gần căn hộ của tôi, họ đều có những thói quen của riêng mình. Một người lái xe tôi thường đi luôn giữ mũ bảo hiểm của mình trong một chiếc túi nhựa riêng biệt, luôn tười cười khi tôi đến gần, khoác chiếc áo “lái xe” màu xanh của anh lên và bắt đầu khởi động xe. Một người khác thường xuyên mang cặp kính cũ và đọc một cuốn sách dày cộp, những người khách thì lượn đi lượn qua các hàng quán xung quanh, đọc báo và chờ đợi khách hàng. Ở một góc phố yêu thích của tôi, một người lái xe lớn tuổi sẽ vẫy chào mỗi khi tôi đi ngang qua. Ông luôn luôn đội một chiếc mũ FBI, nhưng tiếc là tôi không bao giờ đi xe của ông.

Hoặc như một lần khác, bước xuống từ chuyến xe bus số 18, tôi đã gặp được người lái xe thân thiện vô cùng. Ông chỉ vào tôi “đi cùng tôi nào chàng trai”, thậm chí ông còn cho dừng xe để chỉ cho tôi những điều thú vị của thành phố mà tôi chưa bao giờ thấy trước đây, như một hướng dẫn viên thực thụ. Như bất kỳ người lái xe nào, ông thoải mái tận hưởng các con đường cho dù đó là vào giờ cao điểm, có thể gặp tai nạn, bị thương, va quẹt bởi một trong hàng ngàn chiếc xe đang hỗn loạn. Và tôi đã rời khỏi chiếc xe đó và xin anh cho chụp một bức chân dung.

Tôi kể những câu chuyện này cho bạn bởi vì đó là những điều thân thuộc trong cuộc sống của tôi, những tương tác nhỏ qua nhiều ngày đã tạo nên thói quen của tôi. Tôi sẽ cười chào hoặc vẫy tay với các quý ông trên tất cả bốn góc của con phố gần nhà tôi, họ là những người theo dõi tất cả những ai đi về trên con đường của họ.
Giao thông công cộng vẫn là một câu chuyện bất tận trong hầu hết các chuyến du lịch. Tôi còn có rất nhiều điều đại lọai được gọi là “tai nạn bất ngờ trong giao thông vận tải”, những điều kì quặc hơn ở vô số địa điểm từ xe buýt đến xe khách đầy gà, trâu và nhiều hơn nữa. Ở Việt Nam, những chuyến xe buýt xứng đáng một lối đi riêng, tôi cũng muốn khuyến khích du khách nên ít nhất một xe ôm thử đi xe ôm để khám phá thành phố. Như tôi, đã học được rất nhiều từ những ngày tháng tại Việt Nam.

Tags: , , , , , , ,