Chuyện chú xe ôm lớn tuổi và lòng tốt lan tỏa của người Sài Gòn

Tháng Năm 28, 2017 12:42 sáng

Người lái xe ôm già với cuộc sống vô cùng khó khăn sau khi trải qua một cơn tai biến, gia đình ly tán đã khiến cộng đồng mạng lại một lần nữa chung tay góp sức giúp đỡ, góp thêm màu sắc vào câu chuyện về tình người giữa lòng Sài Gòn.

Những chia sẻ về chú Nguyễn Ngọc Minh, người đàn ông lớn tuổi chạy xe ôm ở trước cổng bệnh viện Nhi đồng 1 trên mạng xã hội hai ngày qua đã nhận được sự quan tâm của nhiều người dân thành phố.

Gặp chú Minh vào buổi chiều ở cổng bệnh viện, xung quanh chú có rất nhiều người ghé thăm hỏi sau khi đọc được những dòng chia sẻ về hoàn cảnh khó khăn của chú. Theo chú chia sẻ, có một mạnh thường quân đã ngỏ ý giúp đỡ để chú nhập viện trở lại và tiếp tục điều trị bệnh.

Gương mặt tiều tuỵ của người lái xe ôm lớn tuổi khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Đã ngoài 60, sau trận tai biến nặng, sức khoẻ chú trở nên rất yếu nhưng ngày ngày vẫn phải chạy xe ôm kiếm sống. Sức khoẻ mất, vợ con cũng vì thế mà bỏ đi, một mình người xe ôm già phải đối diện với cuộc sống khó khăn trong căn nhà trọ ở xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh. Gương mặt tái nhợt và hơi thở đứt quãng của chú khi đứng giữa cái nắng Sài Gòn làm ai cũng chạnh lòng thương chú.

“Thì tại mưu sinh mà, không làm lấy gì mà ăn.”

Mất sức khoẻ đã đành, sau cơn tai biến, khả năng nghe và nói của chú cũng sụt giảm đáng kể.

Chú Minh không nghe rõ, giọng nói cũng yếu ớt và thều thào vì di chứng sau cơn bệnh, thế nên những người “hàng xóm” quanh khu vực bệnh viện luôn thay nhau coi sóc cho chú từ khi chú chạy xe lại.

Chị Anh và chị Hương, hai trong số rất nhiều người đã biết chú Minh xe ôm hơn chục năm nay chia sẻ: “Tụi tui biết chú Minh lâu lắm rồi, từ hồi tui còn trẻ giờ có chồng có con luôn rồi. Ổng hiền khô hà, tội nghiệp sau khi đổ bệnh thì vợ con bỏ ổng một mình. Bà con ở đây ai cũng thương ổng, tui bán nước cho ổng cũng không lấy tiền. Ổng khổ quá vậy mà”.

Những người “hàng xóm” luôn bên cạnh và quan tâm chú Minh.

Thỉnh thoảng lại chạy lên nghe ngóng coi chú Minh có khỏe không hay mệt ra sao để còn chăm sóc kịp thời.

Bà con buôn bán gần đó cứ chốc lát lại chạy lên coi chú Minh có mệt không, người thì cứ rảnh ra là ghé sang chơi với chú, người thì thỉnh thoảng lại “dúi” cho chú chai nước. Mọi người ở đây đến từ tứ xứ, bươn chải gần nhau bao nhiêu năm trời rồi cứ thế mà “thương nhau” như một gia đình nhỏ.

“Cũng chỉ là người bán nước trước cổng bệnh viện, không có gì cho chú Minh thì tui cho nước để chú uống thôi”.

Mà nghĩ cũng lạ, người ta hay nói xe ôm chèo kéo tranh giành khách đến cãi nhau, đánh nhau. Vậy mà ở đây, ngay cái đất Sài Gòn này có mấy người “ngộ” lắm. Mấy chú xe ôm cứ nhường khách cho chú Minh, thấy ai đứng nhìn nhìn vì chú Minh trông yếu quá, thì họ sẽ nhanh nhảu nói: “Đi giùm ổng đi cô, tội nghiệp ổng lắm” hay “Cô kiếm chú Minh hả, ổng nè, vô nói chuyện với ổng đi, giúp đỡ ổng đi ổng khổ lắm”.

Người với người sống để thương nhau.

Từ lúc thông tin về chú Minh được chia sẻ trên mạng xã hội, hằng ngày có rất nhiều người gọi đến để hỏi thăm và giúp chú, nhưng chú Minh đau yếu không nghe máy được nên mấy chú xe ôm quanh đó kiêm luôn công việc “tổng đài viên” trả lời cuộc gọi cho những người muốn đến gặp chú Minh. Bởi mới nói, người Sài Gòn sao mà “bao đồng” quá, chạy xe không lo chạy, lo giúp người, hèn chi ai ở Sài Gòn lâu năm cũng thấy nhớ, thấy thương mà thương luôn cái tính “bao đồng” đó.

Bạn Lữ từ Trường Sa vừa về cũng đi tìm và mang gửi chú Minh ít tiền để chú có thể trang trải cuộc sống bớt vất vả hơn.

Buổi chiều có rất nhiều người đến thăm chú Minh, có người đứng hỏi thăm lâu, có người ghé qua biếu chú chút quà rồi chúc chú sức khỏe, sau đó phóng vội đi không kịp nghe lời cảm ơn. Mà chú Minh yếu có nói nổi lời cảm ơn đâu, nhưng sao ai cũng ấm lòng vậy. Có một bạn nam tên Khánh Lữ mới đi nghĩa vụ ở Trường Sa về cũng kịp ghé qua gửi tặng chú ít quà.

Lữ chia sẻ: “Mình đọc được thông tin trên mạng về chú, nay ngày rằm nữa nên mình muốn ghé biếu chú ít quà để chú có cái trang trải. Ba mẹ mình cũng hay giúp đỡ người khác nên mình cũng muốn góp một phần giúp đỡ chú”.

Chị Minh, đại diện trường Đại học Ngoại ngữ tin học cũng đến biếu chú Minh ít quà để mong chú có thêm tiền chữa bệnh.

Ngoài số tiền của cá nhân chị Minh còn quyên góp thêm của các đồng nghiệp để ủng hộ chú.

Những món quà mà người Sài Gòn ở khắp nơi gửi tặng chú Minh để mong chú mau khỏe.

Rất nhiều kẻ đến người đi trong buổi chiều hôm ấy, nhưng tất cả những gì người ta nhớ là có chú xe ôm lớn tuổi bị bệnh rồi những người xa lạ cứ ghé qua, mong góp chút tấm lòng cho chú mau khỏe. Họ cho đi mà chẳng mong nhặt lại được gì.

Bạn biết rồi đó, người Sài Gòn họ “bao đồng” lắm, chắc tại họ biết người với người sống để thương nhau.

Nguồn: SaoStar

Tags: , , ,